Cuộc sống và những trải nghiệm thú vị

Để kỷ niệm tròn một năm công cuộc phục hồi sau vụ thảm họa kép động đất, sóng thần ngày 11/03/2011, Bộ giáo dục, văn hóa, thể thao, khoa học và công nghệ Nhật Bản (MEXT) đã tổ chức chương trình thăm quan học hỏi dành cho sinh viên quốc tế mang tên “JAPAN STUDY PROGRAM 2012” (JSP), kéo dài từ ngày 07/03 đến 19/03 . Thông qua Câu lạc bộ Cựu lưu học sinh Việt Nam tại Nhật Bản (JAV), đại sứ quán Nhật Bản tại Việt Nam đã tuyển chọn 10 sinh viên đại diện cho các trường đại học lớn tại Việt Nam tham dự chương trình giao lưu này, gồm có Đại học Quốc gia Hà Nội, Đại học Quốc gia Hồ Chí Minh, Đại học Huế, Đại học Đà Nẵng, Đại học Cần Thơ và Đại học Thái Nguyên. Tôi là một sinh viên k42 chương trình Tiên Tiến – rất vinh dự  được đại diện cho sinh viên Đại học Thái Nguyên nói chung và trường Đại học Nông Lâm – Đại học Thái Nguyên nói riêng tham gia chương trình này.

Khoảnh khắc đáng nhớ đầu tiên khi tôi đặt chân vào Nhật Bản là: tại Bảo tàng Quốc gia Tokyo, đúng vào lúc 2h45’ – một phút trước thời khắc cơn sóng thần ập vào Nhật Bản (ngày 11/3/2011), chúng tôi – 220 sinh viên đại diện cho sinh viên của 42 quốc gia đến từ khắp nơi trên thế giới đã cùng tập trung tại đây để tưởng niệm những nạn nhân của thảm họa kép động đất và sóng thần. Không khí bỗng nhiên trở nên im lặng, tất cả mọi người nắm tay nhau, cúi đầu cầu nguyện cho Nhật Bản. Với tôi, giây phút đó thật đáng nhớ, đó là niềm vinh dự và sự xúc động to lớn khó có thể diễn tả hết được.
Sau trận động đất ở Nhật, đã có thông tin sai lệch rất lớn từ các phương tiện truyền thông tới sinh viên quốc tế. Mục tiêu của chương trình là giúp sinh viên quốc tế hiểu chính xác tình hình hiện nay của Nhật Bản. Cụ thể, giới thiệu với sinh viên quốc tế về hệ thống giáo dục Nhật Bản, việc giải quyết hậu quả và sự phối hợp, tương trợ giữa các trường đại học ở Nhật đối với các vùng bị thiên tai, tạo điều kiện để sinh viên quốc tế làm quen với nhau và các trường đại học Nhật Bản. Trên cơ sở đó, các sinh viên tham gia chương trình sẽ trở thành hạt nhân tuyên truyền cho giáo dục Nhật Bản khi trở về nước.

Chương trình gồm hai giai đoạn với những nội dung chính: hội thảo về thiên tai, nỗ lực tái thiết sau thảm họa của người dân Nhật Bản, cơ hội cho sinh viên quốc tế học tập và làm việc lâu dài tại Nhật Bản, thăm quan và tìm hiểu về văn hóa và xã hội Nhật Bản, giao lưu, kết bạn với sinh viên các trường đại học đến từ khắp nơi trên thế giới.
Trong giai đoạn thứ nhất, tôi đã có những trải nghiệm về cuộc sống của thành phố Tokyo hiện đại, được tiếp cận những công nghệ tiên tiến như: xe điện, tàu cao tốc, tàu điện ngầm, Bảo tàng Khoa học & Công nghệ, trung tâm Vũ trụ JAXA, Tokyo Sky Tree – cột tháp truyền hình cao nhất thế giới, trung tâm sản xuất Anime – Manga. Không những thế, chúng tôi còn được tới thăm nhà hát kịch Kabuki, được thưởng thức những món ăn truyền thống như tempura, bento, ramen…. đặc trưng cho nét văn hóa, nghệ thuật ẩm thực lâu đời của Nhật Bản.
Có thể thấy, Nhật Bản có những cơ sở hạ tầng, khoa học và công nghệ cực kỳ phát triển, nhưng vẫn giữ được nét đẹp truyền thống vốn có, đó là một nét đẹp đáng trân trọng.  Tất cả đều là những minh chứng rất rõ rệt cho sự phát triển thịnh vượng về nền khoa học – công nghệ – kỹ thuật của đất nước có nền kinh tế đứng thứ 2 thế giới.
rong chuyến đi này tôi được đến thăm một số trường Đại học nổi tiếng ở Tokyo như Đại học Waseda, Viện Nghiên cứu Chính sách quốc gia Nhật Bản, được trao đổi, giao lưu với sinh viên Nhật về việc học tập tại đây. Đối với tôi – một sinh viên đang ngồi trên giảng đường Đại học thì đây là một điều vô cùng ý nghĩa trong cuộc đời sinh viên của mình.
Giai đoạn 2, tất cả sinh viên được chia thành ba nhóm để đến thăm các khu vực bị ảnh hưởng bởi thảm họa; bao gồm Fukushima, Miyagi, Iwate. Đoàn sinh viên Việt Nam chọn Thành phố Sendai, Miyagi là điểm đến của mình. Chúng tôi được đến thăm trường đại học nổi tiếng – Đại học Tohoku, vịnh Matsushima – một trong những vịnh biển đẹp nhất ở Nhật. Thật tuyệt vời khi tôi được mặc Kimono, học gấp giấy Origami và viết thư pháp tại chính đất nước mà những nét văn hóa này góp phần không nhỏ vào sự nổi tiếng của nó. Đó là những trải nghiệm hết sức thú vị, là những kỷ niệm tôi sẽ không bao giờ quên.
Cuối chương trình, tôi đến thăm Onagawa – Sendai – khu vực bị ảnh hưởng nặng nề nhất bởi sóng thần. Trong tưởng tượng của tôi, ở đây mọi thứ đều trong tình trạng tồi tệ: các công trình đường xá, trường học bị hư hỏng, người dân thất nghiệp…  Nhưng khi đặt chân đến đây, tôi đã được nhìn thấy một bức tranh hoàn toàn khác. Công cuộc tái thiết của chính phủ Nhật Bản đã và đang tiến hành rất khẩn trương. Mặc dù vẫn còn một vài đống đổ nát, thậm chí những chiếc thuyền bị phá vỡ chưa thể dọn sạch. Nhưng đời sống nhân dân đã trở lại bình thường, trường học được mở lại và cơ sở hạ tầng của toàn thành phố đang được xây dựng và hoàn thiện nhanh chóng.
Chúng tôi được đến thăm những người cao tuổi và những người mất nhà cửa trong trận động đất này, người già và trẻ em được chăm sóc đặc biệt để họ có tâm lý và cuộc sống ổn định. Khi đoàn chúng tôi đến nơi, cô hướng dẫn viên đã yêu cầu chúng tôi không được chụp ảnh, quay phim và hỏi thăm người dân về bất kỳ vấn đề gì liên quan đến thảm họa mà hãy nói chuyện với họ bằng ánh mắt và nụ cười. Tôi hiểu rằng điều đó thể hiện sự tôn trọng, cảm thông và chia sẻ. Chắc hẳn không ai trong chúng ta muốn người khác gợi lại những quá khứ đau buồn. Phải đến nơi đây, phải tận mắt chứng kiến và cảm nhận bằng trái tim chúng ta mới hiểu được những gì mà họ phải chịu đựng. Tôi thực sự xúc động trước những hình ảnh đó.

Trong suốt chương trình, tôi thấy ngưỡng mộ về sự tiếp đón của người Nhật với bạn bè thế giới. Họ luôn chăm sóc và nghĩ cho người khác, trước khi nghĩ đến mình. Ngay từ những ngày đầu tiên mới đến, khi đoàn Việt Nam cần tìm đường đến hiệu sách, một cụ già chúng tôi gặp trên đường đã chỉ dẫn cho chúng tôi, không những thế, cụ đã đưa chúng tôi đến tận nơi cần tới, đó là một bất ngờ rất lớn đối với tôi. Người dân nơi đây cũng rất thật thà, bằng chứng là khi chúng tôi nghỉ tại khách sạn ở Sendai, những đồ bị bỏ quên từ những vật dụng nhỏ nhất như khăn mặt, kem dưỡng da… đến những đồ có giá trị như tiền,trang sức… Tất cả đều được gửi lên xe khách trả lại miễn phí khi cả đoàn đã quay trở về Tokyo.

Cho đến lúc chia tay, Tôi vẫn còn nhớ như in giây phút khi các sinh viên JSP phải về nước, họ đã tiễn chúng tôi ra tận sân bay và nói lời chào tạm biệt, tất cả chúng tôi đều xúc động, nhiều người không kìm được nước mắt, ngay cả tôi cũng vậy. Chẳng ai muốn phải rời xa, những cái bắt tay, những cái ôm thắm thiết, những nụ hôn và cả những lời chúc thượng lộ bình an đã được bày tỏ trong khoảnh khắc chia tay, hứa hẹn với nhau rằng sẽ trở lại nơi đây vào một ngày gần nhất. Dù khoảng thời gian không dài nhưng đủ để chúng tôi có những kỷ niệm sâu sắc. Tôi sẽ giữ mãi những tình cảm đẹp đó trong trái tim mình.
Điều mà tôi hài lòng nhất về chuyến đi là được mở mang sự hiểu biết, thấy được môi trường sống, làm việc và học tập ở một nước tiên tiến. Những điều đó là động lực giúp tôi cố gắng học tập, rèn luyện hơn nữa. Đặc biệt, văn hóa cúi chào nhẹ nhàng và lịch sự của con người nơi đây đã thực sự làm rung động trái tim tôi.
Nếu được hỏi: “Bạn đã học được những gì sau chuyến đi này?” Tôi sẽ nói rằng đó là ý ​​thức, là trách nhiệm, là sự quý trọng thời gian và thái độ sống tích cực ngay cả trong nguy hiểm của những con người Nhật Bản.
Chúng ta vẫn biết, Nhật là một đất nước nghèo về tài nguyên khoáng sản, người dân luôn phải sống chung với động đất, núi lửa; vậy tại sao đất nước này lại luôn giữ vững được nền kinh tế đứng thứ 2 thế giới? Điều mà tất cả bạn bè thế giới cần học tập đó là: cách người Nhật nhìn nhận về lịch sử: Học từ lịch sử để giúp tương lai tốt đẹp hơn, chứ không phải chỉ để tự hào!
Fukuzawa Yukichi – một nhà cải cách chính trị Nhật Bản đã viết: “Ông trời không sinh ra người đứng trên người, ông trời không sinh ra người đứng dưới người. Tất cả, đều do sự học mà ra.”
Chắc hẳn, bạn đã từng nghe thấy hay đọc được ở đâu đó câu nói này. Hãy ghi nhớ và suy ngẫm thật kỹ ý nghĩa chứa đựng trong nó. Mỗi người đều có một cách xác định riêng cho mình con đường bước tới tương lai. Mỗi người đều có thể thực hiện được ước mơ của mình theo nhiều cách khác nhau…. Nói lên ước mơ và nguyện vọng với những người khác là điều mà không phải ai cũng có thể làm được. Có những người, vì sợ hãi người khác cười chê ước mơ của mình; nên không bao giờ dám hé lộ; chính vì thế, họ đã không có dũng khí và quyết tâm để thực hiện nó. Có những người, dám vượt qua những nỗi sợ hãi, dám nghĩ, dám làm, nên họ đã đạt được thành công. Với tôi, ước mơ của tôi là du học. Nếu có cơ hội, tôi muốn du học tại Nhật Bản – nơi đã tạo nên động lực để thực hiện ước mơ của mình. Tôi nghĩ rằng việc học tập ở một đất nước phát triển sẽ giúp ích cho nhà trường và xã hội khi trở về.
Lời cuối cùng cho em được gửi lời cảm ơn chân thành tới các thầy giáo, cô giáo đã dạy dỗ, chỉ bảo em trong thời gian qua, truyền thụ cho em nhiều kiến thức bổ ích để em có cơ hội tham gia và hoàn thành tốt chuyến đi thú vị này.
                                                                                                                               
                                                                                                                               Trần Thị Lan Hương

Leave us a Comment