Nước Đức- đến rồi sẽ yêu

Dù mới chỉ hơn 1 tháng sống và học tập ở Đức, nhưng tôi đã thực sự phải lòng đất nước xinh đẹp và thanh bình này

Mới chỉ cách đó 2 tháng, khi mọi thứ vẫn chỉ là một giấc mơ đối với tôi, tôi nhận được thư chấp nhận của DAAD- cơ quan trao đổi Hàn lâm Đức sang thực tập tốt nghiệp tại trường Đại học Oldenburg, CHLB Đức sau rất nhiều quyết tâm và sự chuẩn bị. Vừa mừng vừa lo, vì đây có lẽ là lần đầu tiên tôi đi du học. Tôi đã tìm hiểu mọi thứ rất kĩ trước khi lên đường, hỏi han một số thầy cô và anh chị đã từng đi du học Đức, và ai cũng đều nói với tôi rằng: nước Đức tuyệt vời lắm!

Trăm nghe không bằng một thấy, trăm thấy không bằng một sờ!

6h00 sáng, giờ địa phương tôi bước chân xuống sân bay Frankfurt sau gần 11 tiếng đồng hồ bay, quả thật tôi háo hức nhiều hơn là mệt. Thời tiết lạnh hơn những gì tôi nghĩ, có nắng nhưng vẫn lạnh, gió vun vút cũng chẳng khác gì gió mùa Đông Bắc ở Việt Nam, tôi vội vàng lôi chiếc áo khoác trong balo ra mặc, nhưng trông có vẻ hơi “lạ” so với mấy bạn Tây còn đang diện quần đùi, áo cộc, tận hưởng ánh nắng mặt trời. Tôi loay hoay tìm cửa làm thủ tục để đi tiếp chuyến bay tới Hamburg, quả thật tôi đã choáng ngợp với cái bản đồ nghì ngoằng có đến hàng trăm cửa vé. Tôi có hỏi một bác nhân viên ở đó, nhưng tiếp tục bị choáng “tập 2” với chỉ dẫn khá dài của bác. Sân bay này quả thật rất lớn! Phải đi 2 chặng tàu tôi mới tìm đến được cửa soát vé của chuyến bay tới Hamburg.

Tôi nghỉ ở Hamburg 2 ngày để khám phá thành phố cảng sầm uất. Cảm giác đầu tiên của tôi khi bước tới thành phố là sự sạch mẽ và hiện đại. Những tòa nhà cao tầng tráng lệ đan xen với hàng cây cổ thụ xanh rì, hay những thảm cỏ xanh mượt, những vườn hoa xinh xắn. Đâu đâu cũng thấy màu sắc của cây cối và thiên nhiên, quả không hổ danh là thủ đô xanh của châu Âu. Với quãng thời gian ngắn ngủi của một ngày, tôi chỉ kịp đi dạo quanh phố cổ, qua bến cảng, leo lên tầng cao nhất của khu trung tâm mua sắm, phóng tầm mắt xuống thành phố xinh đẹp, sầm uất phía dưới vào một ngày hè đẹp trời, tôi đã thấy yêu thành phố này vô cùng.

Chia tay Hamburg, tôi lên tàu đi Oldenburg, nơi tôi sẽ thực tập trong 3 tháng tới. Một người bạn đón tôi ở ga tàu với nụ cười ấm áp, và một bông hồng tươi, xóa đi bao mệt mỏi của tôi sau chuyến đi dài. Cô đưa tôi về căn hộ nhỏ trong khu kí túc xá của sinh viên trường, trên đường đi cô giới thiệu rất nhiều về thành phố, và nơi tôi sẽ ở. Không hoành tráng như Hamburg, Oldenburg mang dáng vẻ cổ kính, và thanh bình. Căn hộ tôi ở nắm trên tầng cao nhất của khu nhà 11 tầng này. Từ đây tôi có thể ngắm tổng quát “The Green city”, thỉnh thoảng còn có vài chú chim xà vào bàn học của tôi rất ngộ nghĩnh, nhưng cũng hơi phiền toái nếu chú có “bĩnh” 1 bãi trong phòng.

Sáng hôm sau, tôi dậy rất sớm (vì vẫn chưa quen múi giờ) đạp xe tới trường, nhưng phải mất đến gần 40 phút tôi mới đến được trường, vì bị lạc. May là tôi chủ động đi sớm, không ngày đầu tiên đi làm lại bị muộn thì rất ngại. Nơi tôi thực tập là Viện Sinh học và Khoa học Môi trường (Institut für Biologie und Umweltwissenschaften)  mới bước vào cửa anh nhân viên ở đó đã nhận ra tôi, và hỏi rằng tôi có phải là Tân, đến từ Việt Nam. Tôi gật đầu rối rít, và được anh dẫn đến phòng của trưởng viện-Giáo sư Ellen Kiel. Bà hỏi thăm tôi rất chu đáo, và đưa tôi đi giới thiệu với từng người trong Viện. Tôi được giới thiệu về một số nghiên cứu tại đây và làm quen với một số thiết bị máy móc. Bà đưa cho tôi một số tài liệu, và nói tôi tìm hiểu rồi chọn một mảng nghiên cứu mà tôi thích, rồi sẽ gợi ý đề tài nghiên cứu sau. Trong suốt 2 tuần đầu tiên tôi chỉ làm quen, và tham gia cùng 1 số nhóm nghiên cứu ở đây để tìm hướng nghiên cứu cho mình. Sang tuần thứ 3 tôi đã chọn được đề tài cho mình, và bắt đầu công việc nghiên cứu. Mọi việc diễn ra rất suôn sẻ, tôi được thầy hướng dẫn và mọi người chỉ rất cặn kẽ và nhiệt tình, tôi rất thích và say mê với công việc này.

Chuyến đi này mang lại cho tôi rất nhiều trải nghiệm đáng nhớ, mở mang cho tôi thật nhiều điều mới mẻ, thật nhiều câu chuyện muốn kể. Cảm ơn IAESTE VIET NAM đã mang tới cho tôi cơ hội này, và đặc biệt cảm ơn Chương trình tiên tiến, trường Đại học Nông Lâm đã luôn sát cánh, và trang bị cho tôi những hành trang thiết yếu trong học tập cũng như trong cuộc sống, để tôi tự tin sánh vai cùng bè bạn quốc tế.

                                                                                                          Tác giả bài viết: Thanh Tân K42 CTTT

Leave us a Comment